25 C
Hanoi
Thứ Năm, Tháng Hai 22, 2024
Trang chủGiải TríTruyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P16)

Truyện ngôn tình – Trọn đời bên em (P16)

Date:

Related stories

spot_imgspot_img

Truyện ngôn tình – Trọn đời bên em (P16). Truyện ngôn tình… “Mộc Du Du có chút chua xót cười rồi nói với Bạch Dĩ Mạt: Nếu tao bảo bọn tao không chỉ đơn giản là uống say làm bậy thì sao? Hai mắt Bạch Dĩ Mạt trợn tròn lên, sau khi Mộc Du Du nói xong những lời này, cô hoàn toàn bị thiên lôi đánh trúng, quay cuồng trong bão táp….” Đọc tiếp truyện ngôn tình – Trọn đời bên em ở dưới đây nào!

 

>> Truyện ngôn tình – Trọn đời bên em (P14)

>> Truyện ngôn tình – Trọn đời bên em (P15)

Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P16)

Truyện ngôn tình hay – Trọn đời bên em (P16)

Phần 19: Ném tuyết

Ngày hôm sau, Bạch Dĩ Mạt thức dậy trong tiếng gõ cửa của Hướng Nhu, cô mang theo cơn ngái ngủ rời khỏi giường ra mở cửa, vừa mở đã chửi ầm lên.
“Mới sáng sớm đã thích chết hả! Tôi không ngăn cậu, cậu đừng có đến làm phiền tôi.”
Hướng Nhu nhìn Bạch Dĩ Mạt mặc áo tắm màu trắng rộng thùng thình, để hở từ xương quai xanh lồi lõm kéo một đường thẳng xuống dưới, phong cảnh nới đó như ẩn như hiện, như trêu ngươi người ta khiến mơ màng, cặp đùi dài nhỏ như ngọc bị phơi bày trước mặt hắn.
Bạch Dĩ Mạt thấy người trước mặt không nói chuyện, nhưng vẫn không nhúc nhích lại còn cười dâm dê dán mắt lên… thân thể cô, sau đó một cái tát bay đến: “Đồ cầm thú.”
Hướng Nhu bị tát một cái, nhưng ngược lại vẫn cứ cười cười: “Là cậu mới sáng sớm đã chơi trò dụ dỗ một người đàn ông bình thường, rốt cuộc ai mới là cầm thú?”
“Cậu cậu cậu, đi ra ngoài.” Bạch Dĩ Mạt một tay nắm chặt lấy vạt áo, tay kia thì chuẩn bị đóng cửa nhưng lại bị Hướng Nhu ngăn lại, vô cùng tự nhiên mà đi vào, ngồi trên salon liếc nhìn Thỏ Con đứng ở cửa trợn tròn đôi mắt nhìn hắn.
Hắn giơ tay lên, chỉ vào cái đồng hồ trên đó, nói: “Chị hai à, là chị bảo muốn đến đây chơi tuyết, bây giờ đã mấy giờ rồi, tự mình xem đi.”
Bạch Dĩ Mạt đi đến nâng móng vuốt của hắn lên, thấy kim dài chỉ vào số một, thì ra cô ngủ không phải mới một chút, cô gãi tóc mình, đi vào phòng tắm.
“Chờ tôi một lát!” Nói xong đóng cửa rầm một tiếng.
Hướng Nhu bật cười, nằm dài trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Bạch Dĩ Mạt thay quần áo rồi cùng Hướng Nhu đến bãi đất trống phía sau trên núi chơi ném tuyết, không khí Giáng Sinh tràn đầy khắp nơi, những cây tùng bách xanh um tươi tốt tự nhiên trở thành đồ trang trí, bên trên treo đầy đèn màu và lễ vật.
Bạch Dĩ Mạt với Hướng Nhu cứ ném tuyết qua lại trông rất vui vẻ, cuối cùng lại còn thu hút cả một đám sinh viên đến đây ăn tết, tự nhiên gia nhập vào cuộc chiến.
Bạch Dĩ Mạt dẫn đầu một đội, Hướng Nhu dẫn đầu một đội, tiến hành cuộc chiến, hễ bóng tuyết ném trúng ai thì người đó bị loại, cho đến khi tướng quân của địch bị tiêu diệt trò chơi mới kết thúc.
Ngay từ khi trò chơi bắt đầu, Bạch Dĩ Mạt nhanh tay lẹ mắt tập kích Hướng Nhu trước, Hướng Nhu chợt nhảy sang bên trái tránh thoát, thuận tay cầm một quả cầu tuyết ném vào người Bạch Dĩ Mạt, Bạch Dĩ Mạt ngồi xổm xuống, vừa hay ném trúng đồng đội phía sau cô, bị loại.
Bạch Dĩ Mạt trừng mắt liếc Hướng Nhu, bất ngờ ném thẳng vào Hướng Nhu, may mà hắn tránh được, nhưng rồi lại ném trúng vào một anh chàng đồng đội của hắn, bây giờ mỗi đội bị loại một người, hòa nhau.
Bạch Dĩ Mạt cười ha ha, vừa cười vừa nhảy, vô cùng giống một đứa trẻ, Hướng Nhu lại rất thích cô những khi vui vẻ như thế, ít nhất à không giống như một đại luật sư lúc nào cũng khoác vũ trang lên người.
Cứ qua một vòng lại loại đi mấy người, cuối cùng còn lại Hướng Nhu và Bạch Dĩ Mạt tranh thắng thua, các đồng đội ở ngoài phất cờ hò reo, Bạch Dĩ Mạt đứng vững tư thế chuẩn bị đánh lén, kết quả chưa kịp ra chiêu thì Hướng Nhu đã nhanh tay hơn, Bạch Dĩ Mạt quang vinh trúng đạn, toàn quân bị diệt.
Hướng Nhu bật cười đi đến trước mặt cô, chìa một bàn tay ra làm bộ cảm ơn, nhất thời Bạch Dĩ Mạt cảm thấy tức giận, cô trực tiếp nhảy dựng lên dùng tay ném vật hắn một cái, Hướng Nhu không kịp đề phòng bị ném trên mặt đất, Bạch Dĩ Mạt thừa cơ liền vo tuyết trên đất nhắm vào mặt hắn mà ném, Hướng Nhu vội vàng nắm lấy tay cô, Bạch Dĩ Mạt vốn đang quỳ dưới đấy, bất ngờ bị Hướng Nhu kéo một cái thuận thế liền ngã vào trước ngực hắn, hơi nóng của người dưới mình thở ra phả vào mặt cô, vừa tê vừa dại lại ngứa.
Cô quýnh quáng, đang chuẩn bị đứng dậy thì lại bị Hướng Nhu kéo một cái, điều chỉnh tư thế, bị nằm dưới người hắn, Bạch Dĩ Mạt hai tay đẩy hắn ra, thế nhưng hắn vẫn lù lù bất động.
“Này, cậu mau…” Chưa kịp nói xong, đám sinh viên kia không giữu quy tắc bắt đầu công kích hai người bọn họ, bây giờ xem như Bạch Dĩ Mạt đã rõ vì sao Hướng Nhu trở mình thế này, chẳng qua là vì muốn bảo vệ cô không bị ném, nhưng mà tư thế này thật sự rất là ba chấm.
Cảm giác được vòng công kích thứ nhất chấm dứt, Bạch Dĩ Mạt kéo cổ áo Hướng Nhu xuống hỏi: “Có muốn báo thù không?”
Hướng Nhu ném cho Bạch Dĩ Mạt một cái liếc mắt: “Chỉ chờ những lời này của cậu thôi.”
Vì thế mà hai đội trưởng tự lập một đội, chống cứ lại ‘đại quân cuồn cuộn’, lúc này không còn có ai bị loại, chỉ đơn giản bắt được ai ném trúng ai, cuối cùng chơi mệt rồi mới bảo tạm nghỉ.
Tất cả mọi người ngồi ở khu nghỉ ngơi ở bên cạnh để nghỉ, lúc này có một cô gái rất hoạt bát ánh mắt tròn xoe nhìn Hướng Nhu nói: “Anh hai, lúc nãy anh thật là đẹp trai, đặc biết là lúc che chở bạn gái trong lòng anh ý, rất là man nha.”
Cậu nam sinh ngồi bên cạnh cô gái kia có vẻ không vui: “Lúc nãy còn không phải tớ cũng che cho cậu đấy sao, sao cậu không nói tớ đẹp trai tớ man hả!”
Cô gái kia bật cười, liếc nhìn cậu chàng bên cạnh, nói: “Ánh mắt quần chúng là sáng như tuyết, cậu có đẹp trai như người ta không? Có kiểu như người ta không? Có phong độ như người ta không?”
“Vậy cậu cũng không phải là mỹ nữ xinh đẹp của người ta đâu!” Chàng trai phản bác.
“Cậu, tớ không nói cậu, cậu chính là quả hồng ghen tị.”
“Ai ghen tị ai còn không biết đâu!”
Một cậu nam sinh nhìn có vẻ trầm tĩnh thấy Bạch Dĩ Mạt với Hướng Nhu vừa cười vừa nhìn hai người kia cãi nhau thì giải thích: “Hai bọn họ cứ như vậy đấy, không thấy mặt thì thôi, chứ khi đã gặp mặt thì lại cãi nhau.”
Bạch Dĩ Mạt bật cười: “Đến mức thế sao, thế thì già mất tiêu!”
“Ngưỡng mộ? Ghen tị? Hay là hối hận?” Hướng Nhu trêu chọc.
Bạch Dĩ Mạt liếc ngang nhìn hắn: “Đéo có liên quan gì đến cậu cả.”
“Tình cảm của hai người thật tốt!” Một cô gái điềm đạm nho nhã ngồi bên cạnh Bạch Dĩ Mạt mỉm cười, hâm mộ nói.
“Tôi với hắn ta?” Bạch Dĩ Mạt cầm tay cô và Hướng Nhu lắc lắc trước mặt, nói: “Bọn tôi là tử địch với nhau đấy.”
“Sao lại thế? Hai người nhìn rất ăn ý mà!”
“Đấy là do cứ đấu qua đấu lại từ nhỏ đến giờ đó.”
“Hai người không phải là người yêu sao?” Lại có người hỏi.
“Đương nhiên không phải, đã bao giờ nhìn thấy đôi nào mà nhìn nhau không thuận mắt như thế này chưa?”
“A?” Con mắt của mọi người như muốn rơi ra.
Hướng Nhu ở bên cạnh im lặng không nói, còn Bạch Dĩ Mạt thì cật lực giải thích, xem như là đang thuyết phục bọn họ.
Mọi người cứ câu có câu không trò chuyện với nhau, thời gian trôi đi qua nhanh, nhìn thấy sức trời dần tối, cuối cùng mọi người cũng chia tay nhau.
Bạch Dĩ Mạt với Hướng Nhu đi thay quần áo, hưởng thụ bữa tiệc mừng giáng sinh ở khách sạn, rồi chuẩn bị lái xe quay về thành phố S.
Trở lại thành phố S, cô lại bị Hướng Nhu kéo đi tụ tập, nghe Hạ Nhất Bắc nói mọi người khó mà có dịp tề tựu đông đủ, hay là nhân dịp Giáng Sinh này cùng nhau chơi đùa một phen.
Trong đêm nay, tất cả mọi người phải dẫn theo bạn gãi, cũng là đêm nay Bạch Dĩ Mạt như muốn nổ con mắt ra khi thấy đồng chí bạn tốt Mộc Du Du của cô cũng ở trong đó, hơn nữa còn bị Tưởng Quân ôm chặt, rối mug, cô hoàn toàn rối mù trong gió.
Anh ta nhìn lướt qua Hướng Nhu, Hướng Nhu cũng cảm thấy kinh ngạc, tuổi tác Tưởng Quân cũng đang trong khoảng đàn ông hưng thịnh, oanh yến bên người bao giờ cũng nườm nượp không đứt, tuy rất nhiều cô đều là do ý của lão thái hậu nhà anh ta, nhưng nói tóm lại từ trước đến nay anh chưa bao giờ cùng người phụ nữ nào đến gặp gỡ huynh đệ, còn cái gì Du này, e là người thứ nhất! Xem ra, người nào đó thật sự nghiêm túc rồi!
“Đừng nhìn tớ, tớ hoàn toàn không biết gì, cũng mờ mịt luôn!”
“Hai người là có ý gì, kim đồng ngọc nữ hay là chúc mừng phát tài! Làm sao lại xuất hiện ở đây?” Tưởng Quân lên tiếng, ánh mắt hai người không hẹn mà đều nhìn vào anh và Mộc Du Du, cục diện này cảm giác như bắt gian tại giường vậy.
Bạch Dĩ Mạt ngồi bên cạnh Mộc Du Du, Hướng Nhu liền ngồi xuống cạnh cô, sau đó dường như có nghi ngờ gì.
“Tưởng tổng, có phải anh nên có lời gì đó giải thích tại sao lại đi cùng với người chị em của em chứ?”
Tưởng Quân cười bình thản, trong ánh mắt không có chút sợ hãi, nếu dám dẫn đến, thì sẽ không sợ bị tra hỏi.
“Không phải em cũng thấy rồi sao? Còn có thể có gì được chứ?”
Hạ Nhất Bắc thì giống như mới phát hiện ra châu lục mới, vội tiếp lời: “Có gì mà chúng ta không biết sao, mau nói đi, chị em này là sao?”
Bạch Dĩ Mạt phát cáu: “Cút đi, không phải chuyện của cậu, tôi hỏi xong thì cậu hỏi từ từ thôi.”
“Này, sao hôm nay tôi cảm thấy sự việc đã đi quá rồi nhỉ, Quân lão đại, có người bắt được anh không buông hả.”
Ngày hôm nay thật không giống với Mộc Du Du, vô cùng dịu dàng ngoan ngoãn, rất giống một chú cừu nhỏ.
“Anh nghe Du Du bảo có một cô bạn tốt, rất thân nhau, không ngờ đó là em, cái này hình như gọi là duyên phận, đúng không!”
Bạch Dĩ Mạt chứng kiến tình cảnh này, kỳ thật cũng đoán được gần hết,nhưng mà, cho dù Tưởng Quân anh có giải thích ra sao, Mộc Du Du thế nào cô hiểu rõ nhất, bất kể nói là gì thì hai người cũng không xứng với nhau, hôm nay sao lại mắt đối mắt ăn ý vầy nè1, khiến cô mở rộng tầm mắt sao?
(1Nguyên gốc là ‘vương bát đậu xanh’, có nghĩa là hợp ý nhau, nhưng theo kiểu nói chế giễu)
Cô cũng không tiếp tục hỏi nữa, Tưởng Quân che chở cho Mộc Du Du giống như quốc gia bảo vệ động vật hiếm như thế, Bạch Dĩ Mạt cô lại giống như lang sói nhìn chăm chú vào động vật quốc bảo này, dĩ nhiên là để đề phòng rồi!
Rượu quá tam tuần, Bạch Dĩ Mạt xem như nắm được cơ hội: “Du Du, đi vệ sinh với tớ.”
Ngay lập tức Tưởng Quân trừng mắt nhìn Bạch Dĩ Mạt, Bạch Dĩ Mạt cũng trừng mắt lại: “Làm gì thế! Khuê mật của em, còn sợ em lừa bán đi sao.”
Mộc Du Du cười cười nhìn lướt qua Tưởng Quân rồi gật đầu với Bạch Dĩ Mạt, đứng lên theo cô đi ra ngoài, Hướng Nhu nhìn bọn họ vừa đi khỏi liền hỏi: “Lần này thật sự nghiêm túc sao?”
Tưởng Quân đặt ly rượu xuống, nhìn Hướng Nhu, trong đôi mắt là sự dịu dàng không hề tàn khốc: “Phải nói sao nhỉ? Một lời rất khó nói hết, bọn anh là kẻ tám lạng người nửa cân.”
Hướng Nhu bật cười nói: “Đừng có kéo em xuống ngựa, em cũng không có bất lực như anh, thế còn anh thì sao hả? Nhìn anh kìa, nắm trong tay thì sợ nát, ngậm trong miệng thì sợ mất đạo đức, chậc châc, Tưởng tổng của chúng ta trên thương trường rung trời chuyển đất đi đâu mất rồi? Để em tìm xem nói…”
Nói xong còn cuối đầu tìm thử, chọc cho hai anh em Hạ Nhất Bắ ở một bên cười không ngừng.
“Cậu đấy, đừng có tự mãn, ít nhất anh còn nhìn được sờ được, còn cậu thì sao? Thấy được mà không sờ được, thật đáng thương!”
“Xì, anh mà cũng nói chuyện yêu đương trăng hoa à! Hạ Nhất Triển, cậu cũng nên tìm một người tốt đi, hãy học tập Tưởng tổng của chúng ta, nhất định phải trăng hoa một phen…”
Nói còn chưa dứt lời, hai cái gối ôm đã đánh úp vào hắn…
Ở trong phòng rửa tay, Bạch Dĩ Mạt nhìn Mộc Du Du không nói lời nào, cô quan sát đã lâu, đúng vậy, đây không phải là bạn tốt của cô sao?”
“Ôi chà, mày đừng nhìn tao như thế nữa, tao đã chuẩn bị để mày nghiêm khắc tra khảo rồi đây.” Cuối cùng Mộc Du Du cũng không chống cự nổi ánh mắt sắc bén của Mộc Du Du.
“Được rồi, mày với Mày với Tưởng Quân không quen không biết sao lại đi với nhau thế?”
“Chuyện này thì tao cũng khôgn rõ lắm, là do say rượu hỏng việc, Dĩ Mạt à! Ngàn vạn lần đừng bao giờ uống say, hậu quả thật có thể nghiêm trọng lắm đấy.”
Bạch Dĩ Mạt mở to mắt, không thể tin nổi: “Không phải hai người uống say làm bậy đấy chứ?”
Mộc Du Du bị nói trúng, gật đầu thừa nhận, trên mặt không lộ cảm xúc gì.
“Trời ơi! Bọn mày, mày, anh ta, á…” Bạch Dĩ Mạt bắt đầu nói năng lộn xộn, đây là bạn tốt nhất của cô đấy! Giờ đã bị hủy hoại trong tay người kia mất rồi…
Mộc Du Du có chút chua xót cười rồi nói với Bạch Dĩ Mạt: “Nếu tao bảo bọn tao không chỉ đơn giản là uống say làm bậy thì sao?”
Hai mắt Bạch Dĩ Mạt trợn tròn lên, sau khi Mộc Du Du nói xong những lời này, cô hoàn toàn bị thiên lôi đánh trúng, quay cuồng trong bão táp.
Cả đám người ai cũng có tâm tư nhưng không thể hiện ra, mọi người vui đùa nhốn nháo, cho đến hai giờ sáng hôm sau mới tan cuộc.
Sau này, Bạch Dĩ Mạt mới hiểu được một đạo lý, thật ra nhìn người còn lâu mới có thể nhìn ở ngoài, nói đến nghiêm túc, cô biết tất cả đàn ông đều có đặc điểm này, thậm chí còn làm rất tốt.
Đương nhiên, những điều này phải thật lâu sau khi cô trải qua nhiều chuyện mới tổng kết tuyên bố.

Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P16)

Phần 20: Thỏ Con trợ giúp

Hướng Nhu ngồi trên salon đã sắp hóa đá đến nơi rồi, hắn nhìn đồng hồ, từ lúc hắn vào cửa đến bây giờ đã hơn ba tiếng đồng hồ rồi, người nào dám để cho Hướng thiếu gia như hắn phải chờ đợi lâu đến thế mà không dám nửa câu oán hận vậy ta, đương nhiên chính là Bạch Dĩ Mạt rồi!
Hôm nay là đêm giao thừa, buổi hòa nhạc đêm nay vốn là do bên ban giải trí của đài truyền hình thành phố biểu diễn,mới đây cũng bởi vì vụ scandal ầm ĩ của hắn với Trịnh Tịnh Viên, thêm nữa là do người quản lý mới của cô ta có tung tin chuẩn bị làm lễ đính hôn với Hướng Nhu của công ty kinh doanh chứng khoán, cuối cùng không phụ sữ mong đợi của mọi người đã lọt vào tai của ủy viên chính trị Hướng.
Hướng Thiên Hoa luôn không thích cậu con trai không đứng đắn, phong lưu thành tính của mình, đối với quyết định này không hề bó tay chịu chết, nếu muốn tìm thì tìm một thục nữ mà bản thân và gia đình phải trong sạch, biết ra phòng khách vào phòng bếp mà kết hôn, chứ không phải là một Trịnh Tịnh Viên sống dưới ánh hào quang như thế, một đại minh tinh không có chút riêng tư lại mập mờ khó lường, người sinh ra trong quân đội như ông thì tuyệt đối phải là người đàn ông truyền thống.
Cho nên, việc đầu tiên khi ông quay về là ra lệnh cho cậu con trai mời thiên kim tiểu thư cố vấn Lý đến buổi hòa nhạc, đừng tưởng là để cho hắn có cơ hội chấm mút gì, nói cách khác là đợi đến khi có kết quả tốt nhất.
Hướng Nhu từ nhỏ không sợ trời không sợ đất, hắn chỉ sợ mỗi ông bố sắt đá này mà thôi, đối với ai hắn cũng có thể nở nụ cười tươi đón khách, trêu chọc đùa giỡn, chỉ riêng khi đứng trước Hướng Thiên Hoa mới thành thật, nói hắn là con trai của Hướng Thiên Hoa, còn không bằng nói hắn là lính trong tay ông, hoàn toàn y chang khóa quản lý trong quân sự.
Thế nên trước mắt chỉ có một người mới có thể giúp đỡ được hắn, đó chính là Bạch Dĩ Mạt mà nhà họ Hướng yêu quý nhất, cụ thể hơn là ông Hướng rất thích Bạch Dĩ Mạt, còn Hướng Thiên Hoa mặc dù là người đàn ông sắt đá, là ủy viên chính trị có danh tiếng, nhưng cũng không dám nói một chữ không với ông Hướng.
Tổng hợp lại những điều trên, ta có thể hình thành nên một “chuỗi thức ăn” như sau, Hướng Nhu sợ Hướng Thiên Hoa, Hướng Thiên Hoa nghe lời ông Hướng, mà ông Hướng lại bế tắc với Bạch Dĩ Mạt, Bạch Dĩ Mạt thì không chịu nổi bị Hướng Nhu khích tướng hay mê hoặc.
Cho nên ai là người hắn cần tìm, đáp án: Bạch Dĩ Mạt.
Hôm qua khi hắn nói chuyện này với Bạch Dĩ Mạt thì Bạch Dĩ Mạt còn làm ra vẻ bội phục: “Bác Hướng thật là tuyệt vời, một chiêu như thế cũng có thể nghĩ ra. Nhưng mà, người phụ nữ của cậu nhiều đến thế mà còn đi xem mắt sao?”
Hướng Nhu đáng thương thở dài: “Ông bố lần này nghiêm túc rồi đây, có thể tiền trảm hậu tấu, lại có thể bá vương ngạnh thượng cung! Haizz, Bạch Dĩ Mạt này, đưa mắt nhìn đi nhìn lại, toàn bộ thế giới này chỉ có cậu mới cứu được tớ.”
“Đừng có đem tôi ra như đức mẹ Maria kia, sao cậu không tìm Trịnh Tịnh Viên đến giúp cậu? Luận bộ dạng và nhân phẩm xuất thân, chỗ nào chỗ đó đều nổi trội hơn tôi, quan trọng nhất là người ta còn luôn nhớ mãi không quên cậu, làm gì phải đến tìm tôi? Còn nữa, vừa rồi cậu mới dùng sai thành ngữ đấy.”
“Cũng không phải vì bố tớ thấy scandal của tớ với cô ấy nên mới hiểu lầm đó sao, thật sự là tớ chỉ đơn giản là giúp đỡ bạn bè mà thôi, làm gì có chuyện như giới truyền thông nói chứ.
Nói đến biểu diễn kỹ xảo, tài ăn nói, thân thế, cô ấy là diễn viên cũng không có ích như cậu! Hơn nữa, tớ không có sử dụng sai thành ngữ…” Chỉ cần có Bạch Dĩ Mạt ở đây, chắc chắn bố hắn không phản đối!
“Hai người trong sạch hay không thì trong lòng tự hiểu, dù sao hai người cũng xứng như vậy, dưới ánh đèn đúng là một đôi bích nhân tuyệt thế.”
“Này, mỗi lần nhắc đến Trịnh Tịnh Viên là cậu lại xị mặt như thế, rốt cuộc là cậu thật sự không thích cô ấy, hay là hai người có bí mật gì đen tối sao!”
Bạch Dĩ Mạt thở hắt ra một tiếng: “Cô ta là nữ, tại sao tôi phải đi thích cô ta, tôi lại không có ham muốn trên phương diện kia, này, có phải muốn tôi giúp không?”
Hướng Nhu vô cùng ngoan ngoãn gật đầu, nụ cười trên mặt càng rang rỡ.
“Tôi muốn ăn đồ ăn Nhật, phải là bữa tiệc hải sản lớn, đồ ăn của Pháp, thịt nướng Hàn Quốc…” Bạch Dĩ Mạt bắt đầu đếm trên đầu ngón tay,
“Không thành vấn đề.” Hướng Nhu ra hiệu dấu OK.
“Sau kẹo sữa Đại Bạch Thỏ thì tùy theo mùa mà cung cấp, cậu đi xe nào cũng được, nhưng không phải là con xe A này.”
“Được.” Người nào đó nghiến răng nghiến lợi
“Còn nữa, tôi muốn bình rượu Vương kia của cậu.”
Hướng Nhu vừa nghe thấy thế thì trợn tròn mắt nhìn cô, miệng rất không vui nói: “Bạch Dĩ Mạt, cậu đừng có quá đáng, cậu không hiểu về rượu thì cần nó làm gì chứ!”
“Thì do nó đẹp! Nó quý!” Bạch Dĩ Mạt làm ra vẻ vô tội, cô đã sớm nghe Tưởng Quân có nói qua Hướng Nhu có bình rượu Vương bảo bối gì gì đó, lần này phải khiến hắn đau đớn một trận mới được.
“Những bình rượu khác năm nào cũng được tùy cậu chọn.” Hướng Nhu nhường bộ lắm rồi đấy.
Khóe miệng Bạch Dĩ Mạt cong lên, hơi nghiêng đầu nghĩ ngợi: “A! Tôi nhớ ra rồi, hình như đêm mai tôi… không có rảnh.”
“Xong thủ tục mua bán!” Quả nhiên Hướng Nhu vô cùng đau đớn! Tứ chi hài cốt đều đau đến mức choáng váng.
Bạch Dĩ Mạt hài lòng vỗ vai hắn, lại còn ra dáng khoe khoang: “Cưng à, sáng sớm mai đến đón em nhé.”
Nhất thời Hướng Nhu giật mình, nhìn lại Bạch Dĩ Mạt đã đi xa, kích động hỏi: “Cậu vừa gọi tớ là gì?”
Bạch Dĩ Mạt giơ tay lên vẫy vẫy: “Chúc ngủ ngon!”
Hướng Nhu nhìn theo bóng lưng người kia dần dần biến mất, nhưng hắn vẫn sững sờ tại chỗ thật lâu là lâu…
++
Hướng Nhu nhìn đồng hồ một lần nữa, đã nửa tiếng trôi qua, hắn bắt đầu hoài nghi mục đích Bạch Dĩ Mạt gọi hắn đến sớm một chút là để cho hắn ngồi đợi trong này.
“Đại Bạch Thỏ, cậu vẫn khỏe chứ, sắp đến hẹn rồi đó.”
Bạch Dĩ Mạt đang ngồi trên giường xem tiểu thuyết dài kỳ nào đó, vừa đọc đến đoạn nữ chính trong truyện trêu cợt nam chính thế nào, đột nhiên cô phát hiện, đầu óc tác giả này đã nát vụn lắm rồi, đến cái chiêu này cũng nghĩ ra được, phải nhớ kỹ, nhớ kỹ, không chừng sau này có thể phát huy công dụng không chừng!
Cô đang để lại bình luận dưới bài viết thì chợt nghe thấy tiếng thúc giục trong phòng khách, cô bật cười, rồi tiếp tục bình luận.
– Gửi lời thân ái đến tác giả nhiều nhiều, tôi phải nói với cô rằng, tôi phát hiện ra mấy thứ này của cô thật sự rất tuyệt, áp dụng thật thì cũng quá sung sướng, ha ha! Cô phải đảm bảo tốc độc cập nhật thường xuyên nha, mami1 vất vả rồi, cố lên! Tôi chờ xem kịch vui, ha ha!
1Nguyên văn “尼玛-ni mã”, từ đa nghĩa, trong đó có 1 nghĩa là “mẹ ngươi” [k phải câu chửi], kiểu như các bạn hay gọi vài tác giả viết SE là “mẹ ghẻ” thế nên tớ nghĩ bên TQ cũng gọi chung tác giả là “mẹ”, maybe =))
Tắt máy tính, Bạch Dĩ Mạt chậm rãi mở tủ quần áo ra, chọn lấy một chiếc áo liền váy sặc sỡ, chiếc thắt lưng to bản thắt tại nơi cái eo nhỏ nhắn của cô, mặc ngoài thêm áo khoác màu đỏ, dưới chân đi đôi giày bó đến đầu gối.
Mái tóc quăn đen thắt lại thành hai bím, những sợi tóc dày còn lại thì xõa ra trên vai, thêm món đồ trang sức trang nhã, làm thêm nổi bật hoàn mỹ ngũ quan xinh xắn, cô soi mình trước gương, khóe miệng chúm chím, để lộ má lúm đồng tiền xinh đẹp.
Hướng Nhu đã sắp thành tượng đá đến nơi rồi, hắn đứng lên đi đến trước cửa phòng ngủ, đang chuẩn bị gõ cửa, ai ngờ cánh cửa từ bên trong mở ra, Hướng Nhu thấy vẻ mặt sáng lạn của Bạch Dĩ Mạt thì có chút hốt hoảng, cho đến nay hắn chỉ Bạch Dĩ Mạt là một mỹ nhân bại hoại, chẳng qua không thích trang điểm, ăn mặc cũng tùy ý, nhưng mỗi lần cô ăn mặc tỉ mỉ thì lại làm cho người ta hai mắt tỏa sáng.
“Thế nào, không làm mất mặt cậu chứ? Có theo đúng kiểu vợ cả điển hình không?”
Tay phải Hướng Nhu hạ xuống dưới sờ soạng, bộ dạng mười phần lưu manh, nhưng khi phối với nét điển trai trên gương mặt, lại cảm thấy động tác đấy của hắn đều có vẻ rất tự nhiên.
“Tớ bảo này, cậu ở bên trong gần đến bốn giờ, mà chỉ được có vậy sao?”
Nụ cười trên mặt Bạch Dĩ Mạt dần biến mất: “Không được sao! Vậy tôi không đi nữa.” Nói xong đi về lại phòng ngủ.
Hướng Nhu cười đùa kéo Bạch Dĩ Mạt đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Đâu có, tớ bảo là tạo hình này của cậu hoàn toàn có thể lên sân khấu biểu diễn, dù sao cậu hát cũng không tệ, hay là thử cân nhắc đổi nghề chơi đi?”
Bạch Dĩ Mạt lườm hắn một cái, khóe miệng lại không tự giác giương lên: “Không phải không kịp sao? Có đi hay không!”
“Đi, bây giờ đi ngay.” Hướng Nhu bắt chước điệu bộ của tiểu thái giám, mời nói: “Xin mời lão phật gia.”
Bạch Dĩ Mạt kiễng ngón chân cố hết sức xoa đầu Hướng Nhu, rất hài lòng nói: “Tiểu Nhu Tử, bãi giá.”
Hướng Nhu nhìn lên Bạch Dĩ Mạt, trong lòng cảm thấy ấm áp, mặc dù là đang tranh cãi nhau, nhưng cảm giác tuyệt vời này trước nay chưa từng có, bất kể như thế nào, trước mặt Bạch Dĩ Mạt hắn luôn chân thật nhất.
Hướng Nhu dẫn Bạch Dĩ Mạt đi vào hàng ghế VIP liền trông thấy một cô gái đã ngồi ở đó, dáng vẻ rất xinh đẹp, ăn mặc cũng rất hợp mốt, ngay cả ánh mắt của cô ấy cũng có thần, theo lời Bạch Dĩ Mạt nói thì nhìn như thế nào mới là chói mắt.
“Anh Nhu, anh đến rồi.” Ánh mắt của cô gái ấy dời từ trên người Bạch Dĩ Mạt sang trên mặt Hướng Nhu, Bạch Dĩ Mạt không nhịn được muốn nôn ọe, anh Nhu,
hắn mà là Bảo ca ca, thì cô là Lâm muội muội ấy chứ2! Đúng là đồ thần kinh…
2 chính là Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng, mà, hihi, Lâm mm là yêu thầm Bảo ca ca đấy nhé =)) mn tự hiểu ý nhé =)))
“A, tới rồi sao!” Hướng Nhu vô cùng phong độ nở nụ cười rồi nói: “Tớ dẫn theo rất nhiều người bạn, cậu không để ý đến đấy chứ?”
Trong lòng Bạch Dĩ Mạt còn cười tên phong lưu Hướng Nhu thì ra vẫn có phong độ như thế, thật đúng là không quen, ánh mắt không cẩn thận quét qua tiểu thư họ Lý ca ngạo ngàn tấc kia.
“Không hề, dù sao ở đây người rảnh rỗi cũng nhiều, thiếu một người cũng không sao cả,”
Bạch Dĩ Mạt đã từng duyệt qua vô số người phụ nữ của Hướng Nhu, nhưng người này vừa gặp đã thấy ghét, còn chưa nói chuyện đã trực tiếp kéo vào dánh sách đen, cô tính toán, một khi đã vậy, vậy thì…
Bạch Dĩ Mạt hai tay khoác lấy cánh tay Hướng Nhu, cả người dính vào hắn, đầu cũng dựa trên vai, chỉ thiếu việc nhảy lên người hắn không chịu xuống thì trông rất giống con gấu trúc ôm cành cây.
Một động tác kia đã thành công khiến mặt của tiểu thư họ Lý có chút sắc đen, cô cố ý giơ tay ra, khiêu khích nói: “Xin chào, cứ gọi tôi là Bạch Dĩ Mạt.”
Bạch Dĩ Mạt nhướng mày, cười cười chờ tay tiểu thư họ Lý vươn ra, cuối cùng khi cô ta định bắt tay với Bạch Dĩ Mạt thì cô lại buông lỏng tay xuống, miệng còn cố ý hờn dỗi nói: “Ôi, mỏi tay quá!”
“Anh Nhu, cô ta là ai!” Mặt của tiểu thư họ Lý đen mất một nửa, cho dù cô ta rõ ràng biết bên cạnh Hướng Nhu đủ loại mỹ nữ vờn quanh, nhưng vẫn chưa bao giờ gặp một cô gái nào như vậy.
Hướng Nhu không nói gì chỉ cười nhạt, Bạch Dĩ Mạt cũng cười, rồi lại bật cười to, trông thấy mặt tiểu thư họ Lý đen hơn một nửa phần nhiều là do xấu hổ, vì thế tiếp tục khiêu khích: “Tôi ấy hả, là vợ của anh ấy đó.”
Thành công khiến mặt tiểu thư họ Lý trở thành bức tường đen không nói được lời nào, mà cái bộ dạng nũng nịu kỳ quái kia của Bạch Dĩ Mạt cũng khiến lưng Hướng Nhu run lên từng đợt.
“Anh kết hôn lúc nào? Anh kết hôn rồi mà vẫn còn lừa tôi?”
Hướng Nhu im lặng nhing Bạch Dĩ Mạt, sau đó mới làm ra vẻ kinh ngạc nói: “Hả? Đùa? Anh có đùa em đâu! Anh chỉ là nghe nói em mới về, nghĩ lại cũng đã lâu không gặp cô em gái này thôi.”
Tiểu thư họ Lý hoàn toàn tuyệt vọng, nhưng để không bị mất mặt trước kẻ đây người đó, nên cô ta quyết định tìm cho mình một bước đi.
“Oh, có đúng thế không? Hai người cũng đừng hiểu lầm, thật ra tôi làm vậy cũng có cái ý của nó cả thôi, bố tôi thì thể nào cũng bắt tôi đi, cũng không thể không giữ thể diện cho bác Hướng được, cho nên mới tới đây.
Chỉ có điều, hai người như vật không biết các trưởng bối có hài lòng không nữa?”
Bạch Dĩ Mạt trong lòng oán thầm: Ha, thì ra người này vẫn còn có sách lược kia à! Ngay lập tức đổ lên trên đầu trưởng bối.
Hướng Nhu thấy trong mắt Bạch Dĩ Mạt tràn đầy ý cười nhìn tiểu thư họ Lý kia, đang chuẩn bị mở miệng thì đã bị Bạch Dĩ Mạt tấn công: “Ây zà, cô không biết đó thôi, bố đã sớm mong chúng tôi kết hôn lắm rồi, nhưng tôi thì không muốn lấy chồng sớm như thế, cho nên trước mắt gây mâu thuẫn với anh ấy, ầm ĩ chia tay, trong nhà không biết lại thật sự tưởng bọn tôi rạn nứt tình cảm, thật ra hai người chúng tôi đã sớm hòa thuận rồi, bố không biết, kết quả ông ất mới làm như thế. Anh cũng thật là, sao không nói cho bố biết thế?”
Nói xong vẻ mặt còn đặc biệt oan ức nhìn Hướng Nhu, Hướng Nhu nhịn cười, ánh mắt vô cùng sủng nịch, ngón trỏ vuốt ve sống mũi Bạch Dĩ Mạt, dịu dàng nói: “Còn không phải là vì em không cho nói đấy sao?”
“Anh thật đáng ghét, em không cho anh nói thì anh cũng không nói luôn sao, khi không lại gây ra phải việc không vui này.” Vừa nói vừa nhẹ nhàng đánh Hướng Nhu, cử chỉ này trong mắt người nào đó thì chính là liếc mắt đưa tình, khoe khoang hạnh phúc.
“Cái đó, tôi còn có việc, xin phép đi trước.” Cuối cùng thì vị tiểu thư họ Lý cũng không nhịn được.
Bạch Dĩ Mạt tiếp tục công kích: “Lý tiểu thư không xem biểu diễn ca nhạc sao! Đã đến mở màn đâu!”
“Quả thật là tôi còn có việc, thật ngại quá, hai người cứ xem đi!” Nói xong còn chưa không để ý đến lễ nghi lễ phép, cứ vậy mà chạy rời đi, để lại Bạch Dĩ Mạt ôm bụng cười ngoặt nghẽo.

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: truyenngontinh.com

Subscribe

- Never miss a story with notifications

- Gain full access to our premium content

- Browse free from up to 5 devices at once

Latest stories

spot_img

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây